MỘT PHẦN TRĂM CHO ĐỊA CẦU

Vì không một công ty nào có thể tự tồn tại mãi mãi và cũng không một sản phẩm nào tồn tại mãi mãi, cho nên tôi nghĩ tôi nên làm tất cả những gì có thể làm được.

Con đường & ý niệm

Tôi bước vào kinh doanh đã được gần 7 năm. Với tôi hai chữ “kinh doanh” là hành trình để thay đổi con người của mình, để trở nên tốt hơn.

Khi tôi 12 tháng tuổi ba mẹ tôi đã không còn sống chung, tôi được ông bà ngoại và cô cậu nuôi dưỡng trong 7 năm đầu đời, từ 8 tuổi tôi được cho vào thành phố Hồ Chí Minh sống với mẹ của tôi, suốt từ nhỏ tôi hay thầm gọi mẹ và ba trong đầu mỗi khi có chuyện buồn nhưng mãi đến những năm gần đây tôi mới có thể nhìn sâu và thấu hiểu để cảm thông cho mẹ tôi nhiều.

Hằng ngày khi lội bộ đi học, tôi thường suy nghĩ rằng mình phải làm gì để thay đổi cuộc sống của mình, để mình cảm thấy hạnh phúc hơn những quãng ngày đã qua. Đó là lý do suốt những năm tuổi thơ tôi đã nuôi trong mình suy nghĩ làm giàu để thay đổi hoàn cảnh sống của mình. Và sự rèn luyện qua nhiều công việc làm thêm kiếm sống trong thời đi học cùng với được kích hoạt bởi một cuốn sách vào năm 22 tuổi, tôi đã chọn con đường khởi nghiệp kinh doanh.

Quả thật không hề đơn giản với một chàng trai 22 tuổi còn quá non nớt và lại không chút vốn liếng, thậm chí còn đang nợ ngân hàng khoản vay học phí cho 3 năm làm sinh viên.

Sau một năm rưỡi khởi nghiệp trong lĩnh vực tổ chức sự kiện, tôi đã nợ hơn 600 triệu. Từng ngày trôi qua trong khoảng thời gian ấy tôi cảm thấy thật áp lực nhưng giờ nghiệm lại đó khoảng thời gian ý nghĩa. Sau đó, tôi đã chuyển sang lĩnh vực kinh doanh online và việc kinh doanh của công ty tôi bỗng chốc trở nên phát đạt, tôi trả hết nợ trong khoảng 8 tháng tiếp theo và bắt đầu có tích lũy. Tôi rơi vào cái bẫy của sự thành công, đó là muốn đạt được nhiều hơn.

Năm 2016 vì muốn tăng lợi nhuận tôi đã đặt mục tiêu tăng 250% cho công ty, nhưng rốt cuộc chỉ tăng được 60%. Mới nghe qua thì không đến nỗi tệ nhưng khi đã đặt ra mục tiêu tăng trưởng 250% thì 60% là một thất bại nặng nề về mặt con số. Trong năm tiếp theo, tôi đã có những xử lý tình huống chứa đựng sự nóng nảy và quyết liệt, đó là lý do công ty tôi dần mất đi những nhân sự tài năng dẫn đến công ty gặp khủng hoảng về nhân sự và doanh số cũng như lợi nhuận sa sút đáng kể. Và tôi nhận ra công ty của tôi không phải là một cái gì trường tồn.

“Tôi đang làm gì? Kinh doanh là làm gì? Tại sao tôi lại làm kinh doanh?” Ban đầu khởi nghiệp tôi nghĩ kinh doanh để kiếm tiến, một thời gian sau tôi nghĩ kinh doanh là để rèn luyện bản thân, giờ đây tôi nguyện xây dựng và giúp ích cộng đồng thông qua kinh doanh, mọi thức khác sẽ đến khi chúng ta gieo hạt lành, tôi tin như vậy.

Tôi nghĩ rằng một người nông dân có trách nhiệm thì phải biết chăm sóc cho mảnh vườn của mình ngày càng tốt hơn, một người trồng rừng cũng thế. Một nhà chính trị thì phải biết nhìn xa trông rộng, nói như người Iroquois, là phải đưa ra những quyết định có giá trị tới bảy thế hệ sau, chứ không phải những quyết định tạm thời. Tôi quyết định thực hiện một sự chuyển hóa, đảm bảo rằng công việc mình đang làm thể hiện được những gì là tốt đẹp nhất của mình, trên bình diện hiểu biết và thương yêu, và vì vậy tất cả những quyết định đưa ra đều dựa trên quan điểm này, bao hàm kinh doanh bền vững và tăng trưởng tự nhiên.

Làm những gì mình có thể

Vì không một công ty nào có thể tự tồn tại mãi mãi và cũng không một sản phẩm nào tồn tại mãi mãi, cho nên tôi nghĩ tôi nên làm tất cả những gì có thể làm được.

Tôi lấy đơn cử như nước Mỹ văn minh trích từ sách Quyền Lực Đích Thực của Thiền sư Thích Nhất Hạnh: “Trong tất cả các lực lượng hùng mạnh của Hoa Kỳ, từ chính quyền cấp liên bang, đến cấp tiểu bang, cấp địa phương, là tôn giáo hay là gì đi nữa thì lực lượng hùng mạnh nhất vẫn là lự lượng dân chủ. Mở bất kỳ tờ nhật báo trong năm, chúng ta sẽ thấy rằng bất cứ một sự tiến bộ nào cũng đều do công sức của những nhà hoạt động xã hội (activists).

Ta có thể thấy điều này khi nhìn lại lịch sử Hoa Kỳ. Trong sự kiện Tiệc Trà Boston (Boston Tea Party) những người thả trà xuống cửa biển Boston chính là một nhóm những tác viên hoạt động xã hội. Trong cuộc nội chiến Nam-Bắc Mỹ (Civil War) chắc bạn nghĩ rằng Tổng thống Lincoln là người đã giải phóng cho những người nô lệ da đen? Sự thật là những nô lệ da đen đã được khuyến khích trốn thoát khỏi miền Nam bằng Đường Xe lửa Bí mật (Underground Railway) do các nhà hảo tâm miền Đông Bắc tài trợ. Những nô lệ da đen ào ạt trốn thoát khiến phe miền Nam hoảng sợ. Tổng thống Lincoln chỉ muốn giữ tình đoàn kết trong nước mà thôi.

Nhìn vào cuộc Tranh đấu Nhân quyền, ta sẽ thấy rằng chính quyền không phải là người thi hành các điều luật về nhân quyền mà chính là bà Rosa Parks, một phụ nữ da đen đã không chịu bước ra khỏi xe buýt, là một nhóm em nhỏ học sinh da đen đã không chịu đi học tại các trường áp dụng chính sách kỳ thị màu da. Chính họ mới là những người đã ban hành luật lệ bảo vệ nhân quyền.

Người ta nói rằng Tổng thống Teddy Roosevelt là người thành lập Công viên Quốc gia Yosemite, nhưng đâu phải vậy, chính John Muir là người thuyết phục Roosevelt đi cắm trại cùng ông, họ cùng ngủ dưới tàn cây đại thụ sam-mộc (redwood), đuổi nhân viên mật vụ đi chỗ khác. Tổng thất Roosevelt rất thích thú, nên khi về Washington, ông đã quyết định thành lập công viên quốc gia tại đó. John Muir mới thật là người chủ động trong vụ này. Đó là tất cả những gì mà chúng ta, thành phần thiểu-số-một-phần-trăm, có thể làm được.”

Như Mahatma Gandhi nhà lãnh đạo dân tộc Ấn Độ đã nói: “You must become the change you want to see in the world” thì với bản thân tôi, tôi muốn trở thành doanh nghiệp chia sẻ sự phát triển và lợi ích cùng với cộng đồng. Từ tháng 6/2018 tôi quyết định thành lập quỹ “Một Phần Trăm Cho Địa Cầu”, công ty Trí Tín Distribution của tôi sẽ trích ra 1% doanh thu mỗi tháng để đóng góp vào các hoạt động giáo dục.

Lý do tôi quyết định đóng góp cho những hoạt động giáo dục là vì tôi nhìn thấy rất nhiều vấn đề trong xã hội sẽ được giải quyết theo hướng tích cực và hòa bình nếu con người có giáo dục; rất nhiều hoàn cảnh cá nhân gặp khó khăn nếu được hỗ trợ điều kiện về mặt giáo dục sẽ có thể thay đổi cuộc sống của họ, họ có cơ hội đến với cuộc sống hữu ích hơn, tự do hơn, đủ đầy hơn và hạnh phúc hơn. Từ đây, họ có thể tiếp nối sự giúp đỡ để cộng đồng ngày càng trở nên tốt đẹp hơn.

Tôi tự quán chiếu mình rằng nếu doanh nghiệp của tôi làm ăn chân chính nhưng không có lợi nhuận thì chẳng được ai trong giới kinh doanh kính nể. Họ sẽ nói: “Tụi ấy làm được việc ấy nhưng chẳng có lợi nhuận gì cả”. Vậy thì doanh nghiệp của tôi phải kiếm ra lợi nhuận mới được, phải giống một doanh nghiệp bình thường. Cách duy nhất để lãnh đạo là làm gương, vì vậy sự thay đổi sẽ đến từ chính tôi trước.

Dù là một công ty nhỏ, từ trước khi thành lập quỹ “Một Phần Trăm Cho Địa Cầu”, từ tháng 7/2014 đến nay mỗi tháng chúng tôi đều trích một khoảng tiền để tài trợ cho các hoạt động bảo trợ giáo dục, mổ tim cho trẻ em nghèo, xây nhà tình thương và các hoạt động đồng hành cùng sinh viên.

Có thể có người sẽ nghĩ rằng: “Hay quá, Trí Tín đóng góp khá nhiều vì họ kinh doanh có lãi. Bao giờ giàu có tôi cũng sẽ đóng góp.” Nhưng, nếu là một nhà tư bản thứ thiệt, bạn sẽ thấy rằng 100.000 đồng đóng góp hôm nay có giá trị hơn 100.000 đồng đóng góp trong 10 năm tới, bởi vì 100.000 đồng bắt đầu làm được việc ngay ngày hôm nay và tích tiểu thành đại trong tương lai. Vậy bạn nên nghĩ lại.

Tôi kêu gọi các bạn hãy bắt đầu từ ngày hôm nay. Bạn có thể là một cá nhân đi làm trong một công ty, một chủ tiệm hớt tóc, cô bán rau ở đầu hẻm hay chủ một hãng nào đó, hãy chia sẻ 1% doanh thu để hỗ trợ các dự án trong từng lĩnh vực mà bạn cảm thấy phù hợp và cần thiết. Mỗi chủ thể đóng góp cho một tổ chức mà bạn lựa chọn. Chúng tôi có thể giúp bạn theo dõi khoản đóng góp ấy và gửi bạn báo cáo chi tiết mỗi năm (liên hệ ceotritin@gmail.com)

Phần cuối trong phương châm kinh doanh của tôi là lấy doanh thương làm phương tiện để khuyến khích và thực thi những giải pháp cho cuộc sống trở nên tốt đẹp hơn. Tôi muốn sống cuộc sống nhẹ nhàng hơn là làm kinh doanh, nhưng tôi sẽ tiếp tục làm một nhà kinh doanh và tôi sẽ còn tiếp tục làm kinh doanh vì chính những lý do trên.

Everything happening in your life based on your intentions. The result you produced in life matches your intention. If you have the result you wanted means your intention is clear. The Universe always gives you what you want. Not what you think you want.

-Menis Yousry –